
Thanh xuân, nếu có thể tua lại, có lẽ sẽ hiện lên như một đoạn phim quay bằng chính những rung động thuở học trò, ánh nắng êm dịu và những xúc cảm chưa kịp gọi tên.
Không ồn ào, không kịch tính, chỉ là những khoảnh khắc bình thường nhưng lại khiến tim mình chao nhẹ theo cách chẳng thể lặp lại lần nào nữa.

Có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ điều gì, mà là khi nhận ra mình đã đi qua nó, mọi thứ đã kịp trở thành kỷ niệm.
Có những cảnh quay không cần diễn: một cái nhìn lỡ chạm, một nụ cười đến muộn, hay khoảnh khắc đứng cạnh nhau mà chẳng dám nói gì. Tất cả khi đặt vào ống kính bỗng trở thành điện ảnh không phải vì nó hoàn hảo, mà vì chúng quá đặc biệt theo một cách riêng của thời thanh xuân tươi sáng.

Và rồi khi đoạn phim khép lại, thanh xuân không kết thúc nó chỉ chuyển sang một mảnh kí ức lặng lẽ nằm trong những thước hình, để mỗi lần mở lại là một lần trái tim khẽ rung, tâm hồn của tuổi học trò lại được quay trở về. Không cần phải giống bất kỳ bộ phim nào vì hóa ra câu chuyện của thời học sinh vốn dĩ đã là một phiên bản duy nhất và đẹp nhất.

Thực hiện: CLB Truyền Thông & Phát Thanh Trường THPT An Lão.
-------------------------------------

Trường THPT An Lão - Kết tri thức, nối thành công.